Header Ads

NHÀ THỜ, RỪNG HÀ TĨNH VÀ BỤT CHÙA NHÀ KHÔNG THIÊNG

.
Cách đây 2 tháng, Nhà thờ Đức Bà Paris chìm trong hỏa hoạn. Và ở cách nhà thờ ấy vài ngàn km đường chim bay, có nhiều tiếng khóc thương.
Nhiều tiếng khóc cho di sản gần ngàn năm tuổi, một vài người khác khóc cho một biểu tượng văn hóa và kiến trúc, một nhóm khóc vì nhớ lại tác phẩm văn học bất hủ: “Thằng gù Nhà thờ Đức Bà” và cũng có vài người khóc nữa, nói vui là để bú fame. Cái kiểu như là, mình phải nói ra á, phải viết status thật dài, thật hay, dùng những ngôn từ thật trau chuốt và ủy mị để người ta biết mình là người sâu sắc, người có tầm ảnh hưởng hoặc đơn giản chỉ là khóc theo trend. Thậm chí nhiều người còn bay sang Pháp ngay lập tức để chứng kiến khoảnh khắc di sản sụp đổ. (?)
Thực ra, mỗi người đều bình đẳng và có quyền tự do bày tỏ ý kiến.
Rõ ràng chuyện này thì không có sai.
Nhưng mà, điều mà khiến mình cảm thấy kệch cỡm và lố bịch, là trong những ngày vừa đây, cháy rừng liên tiếp tại Hà Tĩnh do nắng nóng và hạn hán kéo dài. Đã ba bốn ngày nay, hàng ngàn chiến sĩ, công an, thanh niên tình nguyện và người dân được huy động để dập “bà hỏa” thì những con người vốn ủy mị và hay xúc động ấy, những người vừa mới cách đây 2 tháng thôi, đã bày tỏ “lòng xót thương vô bờ bến” hay “đau xót tận tâm can” vẫn dửng dưng như không.

Dĩ nhiên là chúng ta không có quyền bảo ai khác phải làm theo ý mình. Điều đáng lên án ở đây là thái độ và góc nhìn công bằng.
Quay lại cách đây gần 4 năm, Paris bấy giờ bị khủng bố, hàng chục nhân mạng thiệt mạng. Cư dân mạng chúng ta đổi avatar cờ Pháp theo phong trào do Facebook đề xuất: Pray for Paris để tưởng nhớ những người đã không may ngã xuống oan ức vì khủng bố.
Nhưng mà, Facebook và thế giới không tiếc thương cho những ngày tháng 7 cùng năm đó. Một năm 2015 với lũ lụt cao kỷ lục và gây ra những thiệt hại cực kỳ nặng nề. Tổng số người Việt thiệt mạng trong đợt đó mưa lũ đó cao hơn nhiều lần so với tổng số các vụ khủng tại Pháp trong năm.
Và như các bạn đã thấy ấy, chả có Pray for Vietnam, Pray for Yemen hay Pray for Syria gì cả.
Chả có ai xót thương cho chúng ta, ngoài chính chúng ta.
Mình biết, có rất nhiều người thực sự buồn bã và rơi nước mắt vì khoảnh khắc nhà thờ sụp đổ ở Pháp. Nhưng những trái tim biết rung động thực sự ấy, một số chọn im lặng và xem lại những bức ảnh, những thước phim đã qua. Một số khác thì họ chia sẻ những dòng status rất bâng khuâng, đượm buồn và vài bức ảnh màu đã cũ phong cách retro.
Chứ không phải lên mạng, ca bài ca “những người khốn khổ” và ra vẻ như chỉ có các bạn mới biết đau.
Hay tại mạng người da vàng, da đen, da đỏ không bằng mạng người da trắng?
Hay tại châu Âu thượng đẳng hơn?
Hay tại bụt chùa nhà không thiêng?

Sự khốn nạn nhất của lũ người ấy, là bâng quơ trước số kiếp của dân tộc mình. Họ đau nỗi đau của kẻ ngoại tộc và họ dửng dưng trước nước mắt của những kẻ cùng chung giống loài.
Đến cả đàn ngựa còn biết bỏ cỏ khi thấy một con ngựa đau.
Có những người còn làm giàu từ niềm tin và nỗi đau của những người khác mà.


#Tifosi - Vietnam Projects Construction
Được tạo bởi Blogger.