Ðăng
Khoa
NGẮM NHÌN
Có Những Lúc Ta Nhìn Em Ðắm Ðuối,
Em Trầm Lặng Như Gỗ Ðá Vô Tri.
Bao Ưu Tư Âm Thầm Em Dấu Kín,
Còn Ta Ðây Ôm Chặc Một Khối Tình.
Có Những Lúc Ta Nhìn Em Bất Chợt,
Vẽ Vô Tình Ngơ Ngác Thoáng Trên Mi.
Sao Xa Xôi Ðôi Môi Cười Hiu Hắt,
Em Như Quên Ngôn Ngữ Cõi Lưu Ðày.
Hãy Cho Nhau Những Gì Còn Sót Lại,
Ðể Ta Dừng Phiêu Bạt Bước Lãng Du.
ÐÔI VAI GẦY
Ðôi Vai Gầy...
Em Thầm Lặng...
Ðêm vắng tênh...Sao Ðôi Chân...Còn Mãi Bước,
Về Ðâu! Về Ðâu Hởi!
Khi Giọt Nước Mắt Rơi!
Khi Ánh Nến Hồng Trong Ðêm Sinh Nhật,
Ðã Biền Biệt Bóng Dáng Của Một Người.
Xót Xa...
Ta Lặng Nhìn...
Buông Xuôi Ðôi Tay...Khi Em Vẫn Như Kẻ Xa Lạ,
Làm Sao Chia Xẽ, Làm Sao Thiết Tha.
Khi Trái Tim Em...Dường Như Ðã Lắng Ðọng,
Ðôi Vai Gầy,
Nhỏ Bé...Gầy Thêm...
Trong Sương Lạnh Của Mùa Ðồng...Buốt Giá Biết Chừng Nào,
Ôi Trái Tim Nhỏ Nhoi Ðã Thôi Hồng!
Còn Ta...Ôi Nổi Sầu...Lặng Kín,
Ôi Thương Yêu!
Vẫn Lạ Lùng...Ai Có Hiểu...
Như Cơn Sóng Cuộn Trào Về Biển Cả,
Ðôi Vai Gầy...
Như Cánh Chim Hải Âu...
Mãi Bay Xa...Bay Xa...Nơi Phương Trời Vô Ðịnh,
Biết Bao Giờ...Tìm Lại Yêu Thương...
Ðôi Vai Gầy!
Xin Thôi Gầy Thêm Nửa!
Ðể Cho Ta, Sớt Chia...Nổi Muộn Phiền!