THƠ SÁNG TÁCĐăng Khoa

CHẲNG...

Chẳng duyên nợ, gặp gỡ làm chi,
Bởi chúng ta, từ hai phía cuộc đời.
Em kiêu sa, nụ hồng chớm nở,
Ta bụi trần, một kiếp đi hoang.

Thà chẳng quen, chẳng buồn chẳng nhớ,
Chẳng yêu thương, chẳng nhớ cung đàn.
Thế mà sao, gịng thơ vẩn viết,
Bóng dáng hiền, khắc đậm tim ta.

T́nh bổng đến, rồi đi ai biết.
Chỉ c̣n Ta, nhặt chiếc lá vàng.
Cũng nên chăng, thôi đành ngoảnh mặt,
Khẻ cúi đầu, nhường bước Em qua.

Phút t́nh cờ, ngàn năm vương vấn,
Biết yêu Em, Ta măi dật dờ.

Đăng Khoa, 2001