THƠ SÁNG TÁCÐăng Khoa

TA LẠI...

Ta lại biết làm thơ,
Kể từ khi gặp nàng.
Ngở lòng mình đã chết,
Kể từ dạo tình xưa.

Ta bổng biết đàn ca,
Giữa mùa đông lạnh lẻo.
Thầm mong chút nắng vàng,
Len lén trong mắt nhung.

Ta lại viết thư tình,
Tưởng cả đời câm nín,
Thế mới biết tình muộn,
Tha thiết hơn tình đầu.

Ta lại muốn viết nhạc,
Thi vị hóa cuộc đời.
Dẫu mai này tóc phai,
Nàng vẫn là giai điệu.

Giữa cuộc đời ruồng rẩy,
Tình người qúa mong manh.
Nàng bổng đến lạ lùng,
Ðong đầy trái tim côi.

Thế mới biết tình muộn,
Tha thiết hơn tình đầu.

LÃNG DU

Ta thả trôi nổi buồn ra biển,
Lạc tìm về phương Bắc xa xôi.
Nơi tình thơ chớm nở dịu dàng
Thầm trong mắt ngàn lời chưa nói.

Ta ước vọng một lần gặp gỡ,
Khẻ ngắm nhìn đôi mắt sầu vương.
Lướt tay thon trên phím dương cầm,
Mỗi nốt nhạc hồn Ta thinh lặng.

Ta bềng bồng sóng tình ngơ ngẩn,
Bởi yêu ai chẳng biết dáng hình,
Cả một đời thả bước rong chơi,
Sao chẳng gặp bạn đời tri kỷ.

Chiều ra biển mình Ta thơ thẩn,
Tận phương trời ai hiểu được chăng.
Chút hoàng hôn len lén nhạt dần,
Nghe tiếng sóng thì thầm nhung nhớ.

Ta sống mãi giấc mơ vô vọng,
Theo giòng đời bạc phếch phong ba.
Ta ngêu ngao đi giữa chợ đời,
Kiếp tha hương cười vang cất bước.

Tình đeo đuổi theo người như bóng,
Ta làm sao bắt bóng bây giờ...